Viết cho em

Em à! Ngày anh quyết định đi làm thêm qua tết là ngày anh gặp được em. Em biết đó, để được nhận vào làm việc thì ai cũng phải cố gắng thật tốt. Anh cũng vậy, bổng dưng trở thành một người nổi bật, vì những kinh nghiệm sẵn có và khiếu ăn nói nên ngay lập tức anh được xếp vào vị trí đặc biệt của công ty trong những ngày tết.

Thật tiếc cho em, khi những nổ lực của em đã không thể mang lại kết quả như mong muốn của quản lý. Em không được nhận. Em ah! ngay lúc đó anh thấy rất buồn, anh sợ mình sẽ không có cơ hội để gặp em lần nữa. Có lẽ là ánh mắt của em, nụ cười của em quyến rũ anh, thu hút tâm hồn của ngay trong một tuần thử việc. Sự nhiệt tình và năng động của em làm anh lúng túng khi xử lý mọi công việc. Mặc dù là xa lạ, không hẹn mà gặp nhưng hai tâm hồn dường như đồng cảm, khi những nặng nề vật chất, gia đình đè nặng lên đôi vai của anh, của em đã khiến anh, em quyết định ở lại làm qua tết.

Những ngày tết đi qua thật tẻ nhạt, không gặp em, công việc bận rộn đôi khi anh chỉ muốn bỏ về lưng chừng với gia đình, về với những người thân mà chỉ có một năm mới gặp lại một lần, vậy mà anh… Em biết không, lúc đó anh chỉ muốn gặp em, muốn được nhìn em cười để những mệt nhọc của anh tan biến, chắc lúc đó anh đã yêu em rồi, dù là xa lạ.
Tết trôi qua, anh trở về với đời thường, với những tất bật trong cuộc sống, hình ảnh của em cũng gần phai dần, những đêm về nỗi nhớ về em, một người con gái xa lạ cứ da diết, cứ mong lung khiến trái tim anh đau lên từng hồi, anh nghĩ sao lúc gặp em không nói, không lấy số phone, sao không?.. Thế đó, một ngày trôi qua mà anh chỉ muốn về với đêm, về với bóng tối, nơi hình ảnh em hiện về rõ nhất, yêu thương nhất.

Một sáng bận rộn, trên đường phố em và anh lại vô tình va phải nhau, em giật mình ngã chúi về phía trước theo quán tính. Chỉ là phản xạ thôi, anh vội nắm lấy bờ vai, ôm chặt lại để em không bị ngã. Mở mắt ra nhìn kỹ, anh vội buông em ra, em ngại ngùng, anh cũng ngại ngùng.
– Ủa anh đấy àh?
– Umh,..um là tôi đây, bạn không sao chứ
– Em không sao, úi,… giấy tờ bay hết rồi!!!
Vội vàng nhặt những giấy tờ bay tung toé, tôi thấy mình vui, lại lúng túng, lại ngại ngùng trước em.
– Anh dạo này làm ở đâu? sao rồi? lâu quá không gặp anh, hôm trước em quên không lấy số phone của anh.
– Ờ,..ờ anh vẫn khỏe, anh vẫn làm chổ cũ. Hôm đó anh cũng định xin số của em nhưng anh ngại quá, tại xa lạ mà. Tôi nghĩ thầm, sao em cũng có ý nghĩ giống tôi, vậy mà em lại nói trước. Haizz! em mạnh dạn hơn tôi rồi.
– Dạ! số đt của em đây 09.****. Anh save lại nhé, giờ em trể giờ mất rồi, em xin phép anh, nhắn tin cho em nhé
– Uh! chào em nha, tối anh nhắn cho em

Cuộc gặp gỡ định mệnh đó khiến anh thay đổi, anh lại có thêm một sức sống mới, một sức sống mà trước đây anh đánh mất, và không muốn tìm lại. Thêm lần nữa anh được yêu. Hằng đêm, với căn phòng nhỏ lúc nào cũng vang tiếng lách cách vang ra từ chiếc điện thoại, tin nhắn của em đến tôi vội vàng nhắn ngay. Không biết từ bao giờ nữa em và tôi hai tâm hồn gần nhau hơn, đồng cảm với nhau và cũng không biết khi nào nữa, em yêu tôi.
Một tình yêu mà chính tôi cũng không nghĩ rằng đó là sự thật, tôi cứ nghĩ rằng chỉ có mình yêu em, chỉ yêu thầm nhưng em cũng thế, cũng hằng đêm nhớ về tôi, một hình bóng không thể quên được của em, chỉ một lần gặp mà đã in sâu trong trí. Em nghĩ rằng chắc sẽ không bao giờ được ở gần nhau. Thế đó, vậy mà bây giờ em và tôi lại bên nhau, chia sẽ.

Em ah!
Cứ nghĩ rằng cuộc đời này là một hàm biến thiên, được thể hiện rõ trên đồ thị với những lồi lõm của nó cũng khiến chúng ta rùng mình, những nghiệm âm dương cũng đủ làm nên hương vị của sống. Vậy mà, những quanh co của cuộc sống thật không đơn giản chút nào, chẳng có một nghiệm nào làm thỏa mãn nó cả. Nó làm cho anh và em quay cuồng, bận rộn với những mối quan hệ xung quanh, những mắc xích ràng buộc của thế giới riêng hai người ngày càng nhiều, càng chặt chẽ, anh và em ít gặp nhau. Mệt mỏi phải không em? Buồn không em?

Ngày tháng qua, mỗi giây mỗi phút anh luôn dành thời gian để nhắn một cái tin hỏi em. ” Em bình yên không? cũng chỉ thế thôi, chỉ mong em được chút bình yên. Anh yêu em, là những gì anh muốn nói, muốn bờ vai này, vòng tay này chỉ dành cho em, để cuộc sống này đơn giản lại khi dành cho em, chỉ riêng em thôi. Để anh cất đi những nổi niềm, những trách nhiệm mà anh tự gánh lấy bấy lâu nay, chỉ muốn cùng em sẽ chia những ngọt bùi, đắng cay trong cuộc sống.
Em đã dành gần một nữa cuộc sống mình cho gia đình, anh cũng vậy. Những buồn vui tủi hờn, ta đã có bên nhau. Cứ nghĩ rằng như vậy bình yên mãi, như thế đã đủ để em hiểu anh và càng gần nhau hơn. Đứng giữa cuộc đời này, những sóng gió, những nặng nề đã đè nặng lên đôi vai của em, đã khiến em phần nào chai sạn đi mất.

Anh hiểu, hiểu những gì em đang gánh chịu, nhưng anh biết trái tim em cũng yếu đuối, cũng cần một vòng tay, một nơi tựa vào khi mệt nhọc. Hãy đến bên anh em nhé!

Hai năm, một thời gian dài phải không em, vậy mà khi ở bên nhau nó cũng chỉ là phút chốc. Cũng công việc, cũng bươn chải nhưng em luôn dành thời gian cho anh, anh yêu em thật đó. Bình yên thật khi bên em.
Một ngày mưa, một cuộc điện thoại khiến em suy sụp, em phải xa thành phố, xa tôi để về với gia đình. Sau một tai nạn, bố của em rời bỏ cuộc sống, rời bỏ người thân để đi vào cõi hư vô, để lại những tiếc thương của nhiều người. Em và tôi cùng về, một chuyến đi dài với những cơn mưa lê thê cuối mùa. Con đường về nhà càng lúc càng gần nhưng tâm trạng của em, của tôi thay đổi liên hồi. Em càng suy sụp, tôi càng bối rối.

Sau một tuần, tôi trở về với nhịp sống quen thuộc của mình, với những tất bật của công việc tôi lại bỏ rơi em. Em ở lại với gia đình, em nói với tôi chỉ một thời gian rồi sẽ trở lại thành phố, để bắt đầu công việc. Gia đình em đã khó khăn, nay bố mất lại càng khó khăn hơn, trách nhiệm lại càng đè nặng lên đôi vai của em hơn. Tôi thật thương em, thương cho số phận khổ cực đó. Nhưng không vì thế mà tôi yêu em, tôi yêu em vì em là người tôi chọn, người mà tôi sẽ hạnh phúc nữa đời còn lại.

Một tháng, hai tháng, một năm trôi qua nhanh, em vẫn chưa trở lại thành phố. Em ở lại, có lẽ là quyết định của em, muốn gần mẹ, chăm sóc cho tuổi già, sức yếu và cả đàn em nữa. Em lớn tuổi, mẹ dục em lấy chồng. Em muốn lấy tôi, nhưng em không nói, em không dám nói lên suy nghĩ đó. Em lại một lần nữa tự ti, một lần nữa em lại xếp bản thân mình vào một góc tối để rồi so sánh với tôi, một người thành đạt. Em đã không vượt qua được thử thách mà chính em tự mắc vào, em nói lời chia tay tôi. Em muốn tôi được bình yên, sợ rằng tôi sẽ thêm trách nhiệm với trách nhiệm em đang mang, sợ đôi vai của tôi oằn nặng vì trách nhiệm gia đình tôi và cả của em nữa. Em thương tôi và quyết định rời xa tôi. Một quyết định mà em cho là tốt nhưng với tôi đó là dại dột.

Em! Dẫu cuộc đời này là nặng nề, là khổ cực thì anh vẫn có em mà. Em ơi! Đừng đặt nặng vấn đề vật chất lên tình yêu của chúng ta chứ. Đừng thực dụng quá. Tình yêu là sức mạnh mà chúng ta có để cùng nhau vượt qua chứ. Em! đừng rời xa anh nhé. Anh mãi là bờ vai của em.

Để anh về với em,..
.. .Với những yêu thương nhẹ nhàng trong anh,
Anh cần em, cần hơi thở ấm, cần một vòng tay và cần một lời yêu thương bình yên nhất mà chỉ có em làm được điều đó. Em ah!

Mr.Toan

Cuộc sống không dễ dàng, nhất là khi bạn lên kế hoạch đạt được điều gì đó có giá trị. Đừng chọn con đường đi dễ dàng. Hãy làm điều gì đó phi thường.

 

Để lại bình luận

Đặt gạch cho bài viết này đi bạn!

Thông báo cho bạn khi
avatar
wpDiscuz